Showing posts with label Lấy chồng. Show all posts
Showing posts with label Lấy chồng. Show all posts

January 1, 2015

- TÂM SỰ CỦA MỘT NGƯỜI MỚI CƯỚI VỢ -

Tự dưng lại có một cô gái trẻ đẹp về ở cùng nhà. Ngủ dậy, nhìn sang thấy một người đang nắm bên cạnh, ngoan ngoãn như chú mèo con, tự dưng lòng ấm lại, ngọt ngào…
Ngẫm lại thì đâu có cái gì là tự dưng mà đến, nhất là với một món quà vô giá thế này. Mình đã phải chinh chiến trên tình trường bao năm, với những kinh nghiệm máu xương, cả những vết sẹo lâu lành. Phải qua bao tháng ngày chạy theo người ta mà tán tỉnh, mà xum xoe…

Rồi một ngày, khoác lên người bộ cánh đắt tiền nhất từ trước tới nay, cười đến cả trẹo quai hàm trước quan viên hai họ, dắt nàng đi giữa những cánh hoa hồng, kéo váy cho nàng kẻo nàng dẫm phải,… rồi mới được phép dắt nàng về nhà. Từ đây, lịch sử đã sang trang.

Theo như lời của nhiều người đã “sang sông” thì cái trang thứ hai này khá là ẩm đạm, khá là bí bách. Nghe họ đồn rằng, khi bước vào cái trang thứ hai này thì mình sẽ bị tước đi một số quyền lợi và vắt lên lưng vô số nghĩa vụ. Lòng vừa hồi hộp vừa lo lo.

Nửa đêm, tỉnh dậy, vắt tay lên trán và ngỡ ngàng về chức vụ mới: làm chồng. Nghĩa là sẽ phải chìa đôi vai ra cho một kẻ không bà con thân thích dựa vào. Nghĩa là mọi hành vi lời nói đều ảnh hưởng đến sự buồn vui, kể cả sự sống còn của người đó. Nghĩa là phải lo cho họ cơm no áo ấm, phải lo cho họ những chuyến đi chơi xa trong những ngày lễ tết cận kề. Rồi sắp tới, sẽ là chỗ đứng của một đàn con. Sẽ phải ăn nói trịnh trọng, đi đứng đàng hoàng để làm tấm gương sáng chói. Sẽ phải làm người lái thuyền, đứng mũi chịu sào, chèo chống đi qua những cơn… bão giá. Sẽ phải, sẽ phải,… lo lắng lắm thay.

Sáng phải dậy sớm. bình thường có thể nhịn đói đi làm, nhưng hôm nay, chỉnh tề ngồi vào bàn ăn cùng người ta, thật ấm cúng. Phải dậy sớm để còn dư chút thời gian mà hôn tạm biệt người ta trước khi dắt xe ra cổng đi làm. Ra đường, thấy lòng phơi phới niềm vui. Cố lên, từ này mỗi ngày lương của ta phải chia thành đôi cơ đấy.

Chiều về, trời còn nắng nhạt, anh bạn cùng phòng hí hửng với chầu bia đang đợi. Hắn nhìn ta với vẻ cảm thông và không thèm mời. Kệ hắn, ta biết là hắn cười để che lấp cõi lòng trống trải bên trong. Thong dong chạy xe về nhà, đường hôm nay dường như khác lạ. Cảm giác có ai đang chờ đợi mình, mong ngóng mình thật thi vị. Cảm giác như mình đang có “của để dành” ở nhà, muốn chạy ù về để mở ra ngắm nghía.

Mình đã tìm được niềm vui trong lao động “khổ sai”(ngôn ngữ của mấy thằng bạn). Cùng nàng nhặt rau, nấu nước, thật là chan hòa, thật là trìu mến. Lại ngỡ ngàng vì mới ngày nào thôi, còn lủi thủi đi ăn cơm hàng. Từ nay, ta sẽ giã biệt những ngày đói no thất thường. Cảm giác mình là trung tâm để người ta chăm sóc thật hạnh phúc. Vừa tận hưởng vừa nâng niu từng sự chăm sóc đó mà càng yêu hơn kẻ đang sống cùng ta trong một mái nhà.

Ta sẽ giã biệt nốt quãng thời gian “gặp đâu là nhà, ngã đâu là giường” vô tư và vô vị. Đêm nay, trong ánh đèn huyền ảo, ta sẽ được sống trọn vẹn với những khoảng khắc bất tận, đầy ý nghĩa…

May 18, 2014

Chuyện chàng ế(P2)

Người ta có thể có vợ sau 5-7 ngày làm quen. Nhưng để có một người vợ thật sự để làm bạn đời là việc không dễ. Các chàng trai muốn có hạnh phúc dài lâu, cần lưu ý một số vấn đề sau.

- Dù bạn ba mươi hay ba nhăm tuổi, rất muốn có vợ, nhưng đừng cố tận dụng mọi lúc, mọi nơi để tìm vợ. Người xưa dạy "ăn tuỳ nơi, chơi tuỳ chốn". Nay chúng ta có thể bổ sung "kiếm vợ tuỳ chỗ".

Nhà ga, bến tàu, quán karaoke, vũ trường, quán rượu không phải là những chốn tìm vợ. Tất nhiên, cũng có trường hợp gặp nhau gặp nhau trên chuyến đò ngang, quen, yêu nhau rồi thành vợ, thành chồng. Nhưng đó là trường hợp "ăn may", hiếm gặp, mà người ta phải giải thích bằng "cái duyên cái số".

Nếu vì cô đơn mà tối tối bạn xách xe chạy lòng vòng phố xá, hy vọng gặp được "người trong mộng" thì chẳng khác nào một người suốt ngày đi bộ ngoài đường, vừa đi vừa cúi mặt xuống đất, hy vọng nhặt được tiền.

Đừng ngại khi bạn bè, người thân mai mối, giới thiệu cho bạn. Những người quan tấm đến bạn, đã định giới thiệu cho ai đó người ta cũng đã "duyệt sơ sơ" rồi. Không ai có ý giới thiệu người xấu cho bạn. Tất nhiên bạn mới là người quyết định cuối cùng.

- Dù có muộn màng, dù bị thúc ép từ phía gia đình cũng đừng vì thế mà đầu tư tâm sức vào mọi đối tượng quen biết. Phải dũng cảm loại bỏ khỏi danh sách những cô gái khao khát lấy chồng bằng mọi giá. Đó là những cô gái tâm sự rằng bạn bè của cô ấy có nơi có chốn cả, còn cô ấy cũng từ lâu mong gặp được ai đó chấp nhận cưới ngay.

Bạn cũng đừng mất công với những cô gái chỉ muốn lấy chồng sớm để có hộ khẩu ở thành phố, để dễ xin việc cũng chớ lao vào mấy cô gái đã có những mỗi tình sóng gió hay đang có vài "ông chú nuôi", "anh nuôi" là những người giàu có, tay chơi, dù cô ấy tâm sự rằng "trước đây chỉ là ngộ nhận, bây giờ mới thật sự yêu".

Đặc biệt, nếu "ông chú kết nghĩa" của cô ấy có nhiệt tình vun vào, bạn cũng đừng "giàu trí tưởng tượng". Nếu không, rất có thể bạn là một tay chuyên đổ vỏ cho người ta ăn ốc rồi. Bạn cũng đừng đa sầu đa cảm mà muốn cứu vớt một cô gái nào đó đang lao vào mối tình với người đàn ông đã có vợ như con thiêu thân. Những cô gái sành điệu về khoản rượu chè, cà phê, những cô gái giao du với đám thanh niên du côn, du đãng cũng nên tránh xa nều bạn muốn tìm một người vợ để sớm ổn định cuộc sống đơn lẻ của mình.

- Bạn đừng cố tìm kiếm một người phụ nữ hoàn hảo. Bạn có thể mơ người vợ của mình vừa xinh đẹp như hoa hậu, lại thông minh, cao ráo sáng sủa, trắng trẻo, ngoan ngoãn nết na, một lòng một dạ chung thuỷ, ăn nói có duyên, hiếu thảo với bố mẹ chồng, không biết ghen... bạn muốn mơ thế nào cũng được, song khi tìm vợ, đừng cố gắng tìm một người có tất cả những đặc điểm mà bạn đã hình dung. Có thể không có cô gái nào như thế, hoặc nếu có thì cũng chưa chắc đến lượt bạn. Phụ nữ cũng là những người bằng xương bằng thịt như bạn. Hơn nữa, bạn cần một người vợ để chung sống chứ không phải cần một vật hoàn hảo để trưng bày triển lãm.

Tìm vợ là một sự thoả hiệp giữa mơ ước và hiện thực, khát khao và lo âu, tình yêu và lý trí. Tết này bạn chưa có vợ để cùng nhau đón giao thừa ư? Có sao đâu, đừng nôn nóng, phía trước còn nhiều mùa hè đầy hứa hẹn. Tạo hóa đã sinh ra một người phụ nữ để dành cho bạn. Chắc chắn nửa của bạn ở đâu đó thôi. Chúc bạn may mắn!

Chuyện chàng ế(P1)

Năm mình học lớp một, mình xinh trai nhất lớp. Lúc này đã biết phân loại con trai và con gái. Nhưng khi đó với mình, con gái vẫn là sinh vật rắc rối, thường xuyên khóc nhè và hay nhún chân khi hát tốp ca - ghét!

Năm lên lớp hai, mình xinh trai thứ nhì lớp. Thằng được coi là xinh trai nhất lớp theo mình thì ẻo lả, trắng như cục bột và chỉ có thể từ trường về nhà nếu được bố mẹ đón. Mặc kệ! Mình chẳng quan tâm con gái trong lớp, mình mơ chị Hằng liên đội phó xinh gái nhất trường. Thích nhất là lúc đầu giờ cả trường tập thể dục, chị ý đánh trống. Lúc hát Quốc ca thì chị ý bắt nhịp cho cả trường hát, tay thì kéo cờ. Tóm lại ở trong trường chị ý có địa vị, xinh đẹp, biết hát, lại biết làm việc thành thạo với trống và cờ.

Năm lớp năm. Ngoài mình ra cũng có nhiều thằng xinh trai trong lớp (chúng nó ở đâu chui ra thế nhỉ?). Mình không còn đứng thứ nhì nữa, nhưng cũng chẳng quan trọng. Điều quan trọng là chị Hằng liên đội phó đã chuyển trường. Mình cũng hiểu ra rằng dù chị ý không chuyển trường thì cũng ngoài tầm với. Mình chuyển sang quan tâm đến em Diệp lớp phó phụ trách học tập kiêm quản ca. Diệp cũng có chức sắc, hát cũng hay, lại học cùng lớp với mình. Diệp thích ăn xí muội Thái, nhưng kệ thôi, Diệp thích thì Diệp bảo bố mẹ mua cho!

Năm lớp bảy. Mình bớt xinh trai dần, cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là có vẻ mình chậm lớn hơn các bạn cùng lớp. Tình hình cũng không tệ lắm vì nói chung tầm tuổi này con trai nhỏ người hơn con gái. Diệp có vẻ gắn bó với Hoàng - Chi đội trưởng. Hai đứa học nhóm với nhau suốt ngày, mình thừa biết không phải lúc nào Hoàng đến nhà Diệp cũng chỉ để học nhóm. Nhà mình gần nhà Hoàng, mình sẽ mách bố mẹ nó. Còn Diệp, nếu cần mình có thể nhịn ăn sáng mua xí muội Thái cho Diệp gặm chơi!

Năm lớp chín. Mình còi nhất lớp, cũng không biết mình xinh trai đứng thứ mấy trong lớp vì đã lâu không thấy ai khen. Khỏi cần khen luôn! Hai năm nay Diệp và Hoàng đi học bằng một xe đạp. Bố mẹ Hoàng quản lý con kiểu gì thế không biết? Ứ quan tâm luôn! Thực ra yêu cán bộ lớp có gì hay ho nhỉ? Em Hiền Anh cũng xinh đấy chứ, lại hay cho mình mượn bút. Mấy lần nghỉ ốm toàn em ý chép bài cho, còn mang vở qua tận nhà.

Ba năm cấp ba. Mình vẫn còi như thế thôi (không còi hơn đâu nhá!), nhan sắc có vẻ tệ hơn vì mầm tình tua tủa trên mặt. Hiền Anh không thi cùng trường với mình. Năm cuối cấp chia tay chỉ đề nghị mình ghi vài dòng trong lưu bút. Con gái cấp ba dữ quá, toàn kết bạn với con trai ở ngoài trường. Mấy thằng mặt già như rễ cây, chạy xe hai kỳ đến cổng trường đón bạn gái nẹt pô ầm ĩ. Bụt chùa nhà không thiêng mà! Bây giờ mình chỉ mơ có Hiền Anh để đi học cùng, mình có bao nhiêu chuyện để kể nhá, mà cũng thích nghe Hiền Anh kể chuyện nữa cơ.

Đại học. Nhan sắc của mình bị thời gian, khí hậu nóng ẩm nhiệt đới gió mùa ở VN và sự thờ ơ của nữ giới tàn phá không nương tay. Có thằng bạn thân mô tả: “Mặt mày nhìn kỹ lộ rõ cả đầu lâu”. Bây giờ mà có bạn gái thân thì tốt quá! Chẳng cần xinh đâu, tính tình hiền hậu là được, quan trọng là chịu kết bạn với mình. Sớm hôm đi về lẻ bóng buồn quá ai ơi. Nhanh lên không ra trường mất rồi!

Ra trường. Đi làm chỗ này chỗ nọ, chẳng có đồng nghiệp nữ nào thèm liếc. Soi gương thấy mình giống cái điện thoại đời cổ, vỏ xước phím lô, sóng chập chờn pin một vạch, thi thoảng lại sụt nguồn. Nói thế nhưng vẫn thèm có bạn gái, xinh thì không dám mơ rồi, ngay cả hiền hậu cũng không cần nốt. Cứ là con gái, mình mẩy tóc tai tứ chi đủ cả là phải lòng ngay.

Đến giờ, mình đã quên hẳn thói quen soi gương mỗi buổi sáng. Việt Nam có hai nhân vật xấu xí nhất trong lịch sử văn học là Trương Chi và Sọ Dừa, hai vị này nhất định sẽ bớt mặc cảm nếu sống cùng thời với mình. Hy vọng có bạn gái hơi bị mong manh, giống như xem đá bóng, đội nhà bị dẫn trước 3 trái không gỡ, hiện giờ là phút bù giờ thứ 4 của hiệp 2. Thằng bạn thân (lại một thằng bạn thân) góp ý chân tình: “Mày hiện giờ không còn quyền đặt tiêu chuẩn bạn gái đâu. Cứ là con gái, trời mưa biết chạy vào nhà là được!”

Ừ nhỉ, tao cũng có cần gì cao xa đâu, trời mưa biết chạy vào nhà là được. Ví dụ trời mưa không vào nhà mà cứ đứng giữa sân ngửa mặt lên cười tao cũng ok, tao sẽ ra sân đứng cạnh cô ấy, 2 đứa nắm tay nhau... cười.

April 6, 2014

“Lấy vợ” hay “đi tù” cũng thế cả thôi!

Gửi ông!

Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...

Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).

Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”. 

Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình... mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.

Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...

Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.

Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi. 

Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn... 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”. Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...

Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo - 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) - dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.

Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!

Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.

Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... vì sao nói nhỏ.

Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.

Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:

Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con. 
Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.
Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.

Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.

Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay một chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo. 

Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu. 

Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ...

Chào ông,
Mr. Lịch Lãm.

April 5, 2014

Các bạn gái muốn lấy chồng thân mến!

Hôm nay mình có ghé qua blog của một người bạn (4x4) và thấy anh ý viết một bài rất hài hước và đúng một nửa về cuộc sống sau khi thoát khỏi cái lồng của "bố mẹ", nghĩa là, "chui vào một cái lồng khác" (em cheryl, mình mượn tí). Mình đã xin phép tác giả mang nó về blog cho mọi người cùng đọc, cho nó vui ý mà.

Rau Mùi (sưu tầm)

Một người sợ lấy chồng tâm sự:

"Lấy chồng là một bước ngoặt trong cuộc đời người con gái. Chẳng cần dài dòng ai cũng biết, bước ngoặt là bước khiến cho một người đang chuyển động theo hướng này đột ngột đổi sang hướng khác có khi theo chiều ngược lại. Lấy chồng cũng thế. Nó làm thay đổi vị thế của bạn một cách sâu sắc.

Này nhé, anh chàng mà hôm qua bạn còn gọi là người yêu cách đây 24 giờ còn sẵn lòng chống chân xe máy hàng tiếng đồng hồ bất kể thách thức của thời tiết đón bạn với nụ cười độ lượng: "Không sao, anh có thể đợi em cả đời" thì nay đón bạn bằng: "Làm gì mà lâu thế, mất thời gian". Đó mới chỉ là ngôn từ, còn thái độ và ngữ điệu thì không văn chương nào đủ năng lực biểu cảm. Thấy chưa, đối với cùng một người đàn ông, bạn đang từ vai trò là niềm mong chờ, niềm vui là tia nắng ban mai trở thành gánh nặng, cái tội cái nợ, là đám mây xám xì vào giờ tan tầm của chồng bạn.

Tệ hơn nữa là sự biến đổi sâu sắc về sinh học mà đến Darwin, ông tổ sư của ngành di truyền học cũng phải thất kinh. Bạn, cách đây vài phút còn là nàng tiên xinh đẹp trong mắt người yêu thì nay, trong nháy mắt bạn đã trở thành con gì "nhanh già lâu chết" trong mắt chồng bạn. Về điểm này, nhìn nhận trên quan điểm sinh học, nó không chỉ là bước ngoặt, nó là bước hụt.

Còn những người xung quanh bạn thì sao? Mẹ người yêu bạn, người mà khi bạn còn gọi là bác đã sát cánh bên bạn trên trận tuyến chăm sóc anh, đã đứng hẳn về phía bạn khi anh cư xử có phần không phải, từng ca ngợi bạn như là nửa kia hoàn hảo của con trai cụ thì nay, chữ mẹ cao quý đã biến trái tim bà trở nên nghiệt ngã. Việc bạn lấy được con bà là diễm phúc bảy mươi đời nhà bạn. Bạn đang hủy hoại con bà. Bạn là đôi đũa mốc mà con trai bà là mâm son. Chưa hết, bà còn là lãnh tụ đảng đối lập cầm quyền. Bà là lãnh tụ nên có khối kẻ đi theo bà. Chồng bà, con gái bà, con trai bà thậm chí cả dâu lớn nhà bà người mà ít lâu trước đây nằm trong tầm ngắm của bà. Bà cầm quyền nên nhiều chính sách có tính trừng phạt đa phương diện đựợc áp dụng.

Từ một cô gái quyến rũ (chả thế mà người yêu bạn phát cuồng lên mỗi lần chạm vào da thịt bạn) bạn đã trở thành một thứ công cụ chỉ để sử dụng khi cần thiết. Vào dịp kỷ niệm ngày cưới, chín giờ tối bạn trong chiếc váy ngủ mới hiệu Vera mà chỉ nhìn thôi cũng đủ để khiến cho bất cứ loài nào có dòng máu nam tính chảy trong người phải nuốt nước bọt ừng ực, phấp phỏng chờ đợi cơ hội có một đêm lãng mạn bất ngờ. Taxi xịch trước cửa, lái xe bước ra. Dùng hết sức trai, gã lôi khỏi xe một thân hình nhũn rũ. Đó là chồng bạn. Điều bạn khắc khoải đợi chờ giờ đã đến. Một đêm đầy lãng mạn với chất nôn và những lời lè nhè của kẻ say. Chồng bạn luôn là người giúp bạn hiểu ra bạn là một con ngan già sau mỗi lần bạn lung lay vì có một ai đó ghé vào tai bạn thì thầm: nghiêm túc nhé, mắt em đẹp lắm.

Từ khi lấy bạn, đường công danh sự nghiệp của anh lên trông thấy. Trông anh bảnh mẽ hơn nhiều so với anh sinh viên gầy gò rách rưới ngày nào vì nay đã có người nâng khăn sửa túi. Túi anh cũng rủng rỉnh hơn vì đã có người biết quản lý, sử dụng nguồn thu nhập. Chị đồng nghiệp chậm chồng nhận ra anh là một đấng nam nhi. Cô nhân viên vừa ra trường thấy anh hấp dẫn hơn hẳn cậu bạn trai cùng khóa đang tất tả ngược xuôi kiếm kế sinh nhai. Họ ngả vào lòng anh. Anh tặc lưỡi, đàn ông mà. Bạn tình cờ biết được. Bạn không muốn sống với con người bội bạc ấy nữa. Chồng bạn năn nỉ, tha thứ cho anh, lần sau anh không thế... với con ấy nữa. Mẹ chồng bạn mắng át: đàn ông thì có gì. Bạn lại tha thứ. Lại dâng hiến. Còn với bạn. Một ngày đẹp trời, có một anh thỏ bông mời bạn chén nước rồi lỡ ra trời tối quá, khung cảnh lãng mạn quá, bạn mất tự chủ, không chiến thắng được bản thân. Ngày hôm sau bạn trở thành con người đĩ thõa. Chồng bạn ghê tởm không thèm động vào người bạn. Mẹ chồng bạn chì chiết đồ con gái lăng loàn và hối thúc cho việc ly dị diễn ra càng nhanh càng tốt.

Bạn ngoặt bước về đâu? Vào tù. Xin bạn đọc đừng sửng sốt mà hãy xem lý giải sau. Trước hết xin được định nghĩa: tù là tình trạng một người bình thường về mặt tâm thần bị hạn chế các hoạt động một cách cưỡng bức. Sau đám cưới, lộ trình của bạn là nhà chồng-cơ quan-chợ-nhà chồng trong khi thời con gái bạn có hàng nghìn địa điểm để lộ trình ấy phong phú đến bất tận.

Công bằng mà nói, thi thoảng lộ trình ấy của bạn cũng được thay đổi đôi chút là về nhà ngoại với sự áp giải của chồng. Một hôm nào đó, xe bạn chẳng may xịt lốp, bạn về muộn, thay vì ân cần hỏi có chuyện gì xảy ra thì chồng bạn hỏi: sao giờ này mới về (rất "điều tra, xét hỏi" phải không?). Sau khi sinh cho chồng bạn một sinh linh bé bỏng, tình trạng bị cầm tù của bạn còn trầm trọng hơn. Đúng 8 giờ sáng, một xe hối hả thả bạn trước cổng cơ quan, đúng 12 giờ bạn lên một xe nổ máy đợi sẵn về nhà để làm nhiệm vụ bú mớm cho cốt nhục của chồng bạn. Đúng 5 giờ chiều... Cứ như thế ngày lại ngày... Đứa thứ nhất, đứa thứ hai... Ngày nắng ngày mưa... Lúc con ốm khi con lười ăn...
Ngoảnh đi ngoảnh lại cũng đã 10 năm, không một giây phút hưởng cảm giác tự do, không có quyền đi chệch cái lộ trình ấy.

Mức án của bạn là bao lâu? Chung thân. Đúng vậy. Tình trạng nêu trên của bạn sẽ kéo dài đến khi bạn nhắm mắt xuôi tay bởi vì chỉ có một cách duy nhất giúp bạn thoát thân là ly dị. Nhưng tôi tin bạn không thể làm được. Trước hết, bạn không thể ly dị vì làm như vậy bạn sợ những đứa con bạn lâm vào cảnh tan đàn xẻ nghé. Rồi nữa, luân lý phong kiến là cú nốc ao. Nứa trôi sông không dập cũng mọt, gái bỏ chồng (hay bị chồng bỏ) không chứng nọ cũng tật kia. Dẫu là người phụ nữ cứng rắn đến đâu bạn cũng không thể đứng vững vì những lời dị nghị trên không chỉ thổi đến mỗi tai bạn mà nó còn hành hạ cả các phụ huynh của bạn, những người có công lao trời biển sinh thành ra bạn mà bạn chưa một lần đền đáp.

Vẫn chưa hết, khi con bạn đã trưởng thành, chúng không bị ảnh hưởng lắm bởi ông bố bà mẹ thì bạn cũng không thể dứt áo ra đi vì dư luận sẽ làm cho bạn ê chề: già rồi còn không trót. Súng đạn chưa chắc đã làm phụ nữ run sợ nhưng dư luận đồn thổi quật ngã người ta.

Trên đây là một phần bức tranh "lấy chồng". Một trong số những miếng ghép chưa mở hết của bức tranh là mảnh có tên gọi "khổ sai". Người viết tự nhận thấy những trải nghiệm của bản thân còn quá khiêm tốn để chia xẻ nên tạm gác bút tại đây.