Showing posts with label Hôn nhân. Show all posts
Showing posts with label Hôn nhân. Show all posts

April 6, 2014

“Lấy vợ” hay “đi tù” cũng thế cả thôi!

Gửi ông!

Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...

Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).

Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”. 

Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình... mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.

Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...

Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.

Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi. 

Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn... 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”. Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...

Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo - 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) - dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.

Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!

Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.

Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... vì sao nói nhỏ.

Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.

Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:

Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con. 
Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.
Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.

Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.

Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay một chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo. 

Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu. 

Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ...

Chào ông,
Mr. Lịch Lãm.

April 5, 2014

Các bạn gái muốn lấy chồng thân mến!

Hôm nay mình có ghé qua blog của một người bạn (4x4) và thấy anh ý viết một bài rất hài hước và đúng một nửa về cuộc sống sau khi thoát khỏi cái lồng của "bố mẹ", nghĩa là, "chui vào một cái lồng khác" (em cheryl, mình mượn tí). Mình đã xin phép tác giả mang nó về blog cho mọi người cùng đọc, cho nó vui ý mà.

Rau Mùi (sưu tầm)

Một người sợ lấy chồng tâm sự:

"Lấy chồng là một bước ngoặt trong cuộc đời người con gái. Chẳng cần dài dòng ai cũng biết, bước ngoặt là bước khiến cho một người đang chuyển động theo hướng này đột ngột đổi sang hướng khác có khi theo chiều ngược lại. Lấy chồng cũng thế. Nó làm thay đổi vị thế của bạn một cách sâu sắc.

Này nhé, anh chàng mà hôm qua bạn còn gọi là người yêu cách đây 24 giờ còn sẵn lòng chống chân xe máy hàng tiếng đồng hồ bất kể thách thức của thời tiết đón bạn với nụ cười độ lượng: "Không sao, anh có thể đợi em cả đời" thì nay đón bạn bằng: "Làm gì mà lâu thế, mất thời gian". Đó mới chỉ là ngôn từ, còn thái độ và ngữ điệu thì không văn chương nào đủ năng lực biểu cảm. Thấy chưa, đối với cùng một người đàn ông, bạn đang từ vai trò là niềm mong chờ, niềm vui là tia nắng ban mai trở thành gánh nặng, cái tội cái nợ, là đám mây xám xì vào giờ tan tầm của chồng bạn.

Tệ hơn nữa là sự biến đổi sâu sắc về sinh học mà đến Darwin, ông tổ sư của ngành di truyền học cũng phải thất kinh. Bạn, cách đây vài phút còn là nàng tiên xinh đẹp trong mắt người yêu thì nay, trong nháy mắt bạn đã trở thành con gì "nhanh già lâu chết" trong mắt chồng bạn. Về điểm này, nhìn nhận trên quan điểm sinh học, nó không chỉ là bước ngoặt, nó là bước hụt.

Còn những người xung quanh bạn thì sao? Mẹ người yêu bạn, người mà khi bạn còn gọi là bác đã sát cánh bên bạn trên trận tuyến chăm sóc anh, đã đứng hẳn về phía bạn khi anh cư xử có phần không phải, từng ca ngợi bạn như là nửa kia hoàn hảo của con trai cụ thì nay, chữ mẹ cao quý đã biến trái tim bà trở nên nghiệt ngã. Việc bạn lấy được con bà là diễm phúc bảy mươi đời nhà bạn. Bạn đang hủy hoại con bà. Bạn là đôi đũa mốc mà con trai bà là mâm son. Chưa hết, bà còn là lãnh tụ đảng đối lập cầm quyền. Bà là lãnh tụ nên có khối kẻ đi theo bà. Chồng bà, con gái bà, con trai bà thậm chí cả dâu lớn nhà bà người mà ít lâu trước đây nằm trong tầm ngắm của bà. Bà cầm quyền nên nhiều chính sách có tính trừng phạt đa phương diện đựợc áp dụng.

Từ một cô gái quyến rũ (chả thế mà người yêu bạn phát cuồng lên mỗi lần chạm vào da thịt bạn) bạn đã trở thành một thứ công cụ chỉ để sử dụng khi cần thiết. Vào dịp kỷ niệm ngày cưới, chín giờ tối bạn trong chiếc váy ngủ mới hiệu Vera mà chỉ nhìn thôi cũng đủ để khiến cho bất cứ loài nào có dòng máu nam tính chảy trong người phải nuốt nước bọt ừng ực, phấp phỏng chờ đợi cơ hội có một đêm lãng mạn bất ngờ. Taxi xịch trước cửa, lái xe bước ra. Dùng hết sức trai, gã lôi khỏi xe một thân hình nhũn rũ. Đó là chồng bạn. Điều bạn khắc khoải đợi chờ giờ đã đến. Một đêm đầy lãng mạn với chất nôn và những lời lè nhè của kẻ say. Chồng bạn luôn là người giúp bạn hiểu ra bạn là một con ngan già sau mỗi lần bạn lung lay vì có một ai đó ghé vào tai bạn thì thầm: nghiêm túc nhé, mắt em đẹp lắm.

Từ khi lấy bạn, đường công danh sự nghiệp của anh lên trông thấy. Trông anh bảnh mẽ hơn nhiều so với anh sinh viên gầy gò rách rưới ngày nào vì nay đã có người nâng khăn sửa túi. Túi anh cũng rủng rỉnh hơn vì đã có người biết quản lý, sử dụng nguồn thu nhập. Chị đồng nghiệp chậm chồng nhận ra anh là một đấng nam nhi. Cô nhân viên vừa ra trường thấy anh hấp dẫn hơn hẳn cậu bạn trai cùng khóa đang tất tả ngược xuôi kiếm kế sinh nhai. Họ ngả vào lòng anh. Anh tặc lưỡi, đàn ông mà. Bạn tình cờ biết được. Bạn không muốn sống với con người bội bạc ấy nữa. Chồng bạn năn nỉ, tha thứ cho anh, lần sau anh không thế... với con ấy nữa. Mẹ chồng bạn mắng át: đàn ông thì có gì. Bạn lại tha thứ. Lại dâng hiến. Còn với bạn. Một ngày đẹp trời, có một anh thỏ bông mời bạn chén nước rồi lỡ ra trời tối quá, khung cảnh lãng mạn quá, bạn mất tự chủ, không chiến thắng được bản thân. Ngày hôm sau bạn trở thành con người đĩ thõa. Chồng bạn ghê tởm không thèm động vào người bạn. Mẹ chồng bạn chì chiết đồ con gái lăng loàn và hối thúc cho việc ly dị diễn ra càng nhanh càng tốt.

Bạn ngoặt bước về đâu? Vào tù. Xin bạn đọc đừng sửng sốt mà hãy xem lý giải sau. Trước hết xin được định nghĩa: tù là tình trạng một người bình thường về mặt tâm thần bị hạn chế các hoạt động một cách cưỡng bức. Sau đám cưới, lộ trình của bạn là nhà chồng-cơ quan-chợ-nhà chồng trong khi thời con gái bạn có hàng nghìn địa điểm để lộ trình ấy phong phú đến bất tận.

Công bằng mà nói, thi thoảng lộ trình ấy của bạn cũng được thay đổi đôi chút là về nhà ngoại với sự áp giải của chồng. Một hôm nào đó, xe bạn chẳng may xịt lốp, bạn về muộn, thay vì ân cần hỏi có chuyện gì xảy ra thì chồng bạn hỏi: sao giờ này mới về (rất "điều tra, xét hỏi" phải không?). Sau khi sinh cho chồng bạn một sinh linh bé bỏng, tình trạng bị cầm tù của bạn còn trầm trọng hơn. Đúng 8 giờ sáng, một xe hối hả thả bạn trước cổng cơ quan, đúng 12 giờ bạn lên một xe nổ máy đợi sẵn về nhà để làm nhiệm vụ bú mớm cho cốt nhục của chồng bạn. Đúng 5 giờ chiều... Cứ như thế ngày lại ngày... Đứa thứ nhất, đứa thứ hai... Ngày nắng ngày mưa... Lúc con ốm khi con lười ăn...
Ngoảnh đi ngoảnh lại cũng đã 10 năm, không một giây phút hưởng cảm giác tự do, không có quyền đi chệch cái lộ trình ấy.

Mức án của bạn là bao lâu? Chung thân. Đúng vậy. Tình trạng nêu trên của bạn sẽ kéo dài đến khi bạn nhắm mắt xuôi tay bởi vì chỉ có một cách duy nhất giúp bạn thoát thân là ly dị. Nhưng tôi tin bạn không thể làm được. Trước hết, bạn không thể ly dị vì làm như vậy bạn sợ những đứa con bạn lâm vào cảnh tan đàn xẻ nghé. Rồi nữa, luân lý phong kiến là cú nốc ao. Nứa trôi sông không dập cũng mọt, gái bỏ chồng (hay bị chồng bỏ) không chứng nọ cũng tật kia. Dẫu là người phụ nữ cứng rắn đến đâu bạn cũng không thể đứng vững vì những lời dị nghị trên không chỉ thổi đến mỗi tai bạn mà nó còn hành hạ cả các phụ huynh của bạn, những người có công lao trời biển sinh thành ra bạn mà bạn chưa một lần đền đáp.

Vẫn chưa hết, khi con bạn đã trưởng thành, chúng không bị ảnh hưởng lắm bởi ông bố bà mẹ thì bạn cũng không thể dứt áo ra đi vì dư luận sẽ làm cho bạn ê chề: già rồi còn không trót. Súng đạn chưa chắc đã làm phụ nữ run sợ nhưng dư luận đồn thổi quật ngã người ta.

Trên đây là một phần bức tranh "lấy chồng". Một trong số những miếng ghép chưa mở hết của bức tranh là mảnh có tên gọi "khổ sai". Người viết tự nhận thấy những trải nghiệm của bản thân còn quá khiêm tốn để chia xẻ nên tạm gác bút tại đây.