Showing posts with label Chàng ế. Show all posts
Showing posts with label Chàng ế. Show all posts

March 27, 2016

Chuyện gã trai ế!

mình cũng đang quen 1 anh chàng 31t, thật sự mà nói thì đúng là mình thích người ta nhiều hơn người ta thích mình. không phải mình muốn khoe khoang, anh ấy đúng là tuýp người có tài, có tiền và có cả sắc, là mẫu người thành đạt, gia đình khá giả. Nhưng chính vì thế nên nhiều lúc mình không thể hiểu nổi sao anh ấy lại thích 1 con bé ko có sắc như mình  có lẽ hơi tự ti, nhưng mình cũng là tuýp người hiền lành, học hành tử tế, công việc đàng hoàng, khổ nỗi đúng lúc quen anh này 2 tháng thì tự nhiên mặt mũi nổi nhiều mụn (nên m rất tự ti ở bản thân mình).
Mình và anh làm cùng công ty, ở công ty thì chỉ giao tiếp xã giao thôi (mọi người ở cty không ai biết). về nhà thì thi thoảng nhắn tin, 1 tuần đi chơi tầm 1-2 lần. Lúc ở cạnh mình anh rất tình cảm, quan tâm, đưa mình đi ăn,xem phim... Nhưng đấy chỉ là lúc đi với nhau thôi. Lúc ở nhà a nt với mình, đôi khi mình thấy khác hẳn lúc a đi với mình. A cũng dành nhiều thời gian lên HN chơi với bạn bè (nhà anh trai trên HN), mỗi lần a lên HN thì gần như không nhắn tin với mình.
Có thể mọi người nghĩ em trẻ con, nhưng đôi khi e cứ có 1 thứ cảm giác cô đơn, lạc lõng đến khó tả @@, không biết thế nào. Em 23tuoi, có lẽ còn khá trẻ và thích tình cảm, nên việc yêu 1 người đôi khi chỉ mong người ấy quan tâm nhiều chút,... Còn anh, 1ng thành đạt với rất nhiều mối quan tâm trong cuộc sống, dường như e thấy e hơi đòi hỏi.
Ở cạnh anh ấy, em rất vui và hạnh phúc, thật sự rất thích anh.
Nhưng rồi có những khoảng lặng, em thấy cứ như thể mình không có người yêu,...
ngoài ra, do đôi khi e quá tự ti về bản thân mình, nghĩ 1 người như a hoàn toàn kiếm được 1 cô gái xinh đẹp tuyệt vời hơn rất nhiều ( anh ấy có khá nhiều người thay đổi),.. điều đó càng khiến em thấy như anh ấy không phải dành cho em
Nói về tình cảm, càng ngày em càng dấn sâu hơn vào mối quan hệ này, nhưng e ko thể lí giải nổi cảm giác lúc trên mây, lúc rơi tọt xuống đất như thế này...( mặc dù e và anh ấy cũng chính thức yêu nhau được 5 tháng)
em cũng rất thắc mắc không hiểu liệu tình cảm anh ấy đối với em có phải thật không nữa.
thật sự rất rối bời ạ ..

---

Nói chung các anh giai dạng 35+ chưa vợ chia làm 2 loại sau:
- một là dạng ăn chơi, dạng này toàn quen các em trẻ, đẹp thôi, nguyên nhân lấy vợ muộn chủ yếu là do mải ăn chơi. Các anh này thì đơn giản, cứ chân dài, và thật mượt là đủ rồi
- dạng thứ 2 là mải làm ăn, hoặc do đã từng đổ vỡ về tình cảm, hoặc do đk ở nước ngoài nên chưa lập gia đình. Đa phần các anh này có các tiêu chuẩn sau:
+ ngoại hình không cần phải xuất sắc, nhưng cũng đừng xấu, trông mặn mà và có duyên là được. Vì đa phần các anh này cũng nhắm vào những em chững chạc rồi
+ hợp với bố mẹ chồng (ải này quan trọng nhá)
+ Còn đẻ được
+ bạn gái cần có chút học thức, không cần phải cao học tiến sĩ gì đâu, chỉ cần đủ học thức để nói chuyện với các anh ý thôi
+ thực sự là tình yêu say đắm xếp đâu đó cuối cùng trong danh sách này. Đa phần chỉ cần hội tụ đủ các điều kiện trên là các anh 35+ cũng có tình cảm rồi

---


Hii, đọc topic này lại nhớ về cái thuở mới yêu bác già nhà mình, vui nhưng mà cũng khá nhiều hậm hực. Giai 30+ ngọt nhưng chỉ ngọt lúc mới yêu, sau 6 tháng thì bắt đầu phô ra những cái thô thiển của tuổi tác: ko đc lèo nhèo ăn vạ, ko đc dở hơi quá 2 câu thí dỗ, ko biết dỗ dành, ko đc chen ngang hay nói năng gì vào công việc làm ăn của lão và quan trọng là khi bác bận thì đừng có tìm tòi mong nhớ làm chi. Anh vẫn yêu em và tình cảm anh vẫn thế, chỉ là con người anh đang bộc lộ một cách chân thực nhất - anh ko lãng mạn như tuổi 20 và cũng ko yêu chiều những hoa những quà như mấy thằng cu non trẻ. Anh có tiền nên sinh nhật em, "em thik gì anh mua" - hoàn toàn ko phải khoe khoang hách dịch nhé, chỉ là thực tế và thiết thực, đáp ứng chính xác nhu cầu.

Em ko cần gì, chỉ cần đi bên anh là đủ - Ôi sao mà nhớ lại ngày mới yêu, mình cũng hậm hực mãi, sau đó chán và coi như bình thường!

---

Ôi trời đất ơi, em y hệt như chị đây ạ. Đang yêu và không biết có đi đến cuối con đường cùng nhau hay không, nhưng mà đúng là y xì. Zai 30 trở lên không còn lãng mạn như lúc đầu đâu, rồi mình giận dỗi vớ vẩn thì cứ kệ, muốn làm j thì làm. Nói chung là dạy cho mình cách trưởng thành dần lên. Hehe. Nhiều khi thấy thế cũng tốt, tự lập hơn và vui vẻ hơn. Ban đầu ngta không quan tâm thì buồn, suy nghĩ này nọ. Giờ thì quen quá rồi, quá là bình thường luôn í )

---

Bạn quả có kinh nghiệm thực tế trong cái khoản chăn dắt giai già đấy. Tôi đọc bài của bạn mà thấy chính mình trong đó, thể loại "cụ" này quả thực rất ... lởm khởm khó nuốt, phải ko?

Giai già nói chung cần một người vợ, vì vậy tiêu chí họ kiếm tìm ở người bạn gái cũng hoàn toàn là tiêu chí của một người vợ bình thường, chứ không phải là một người yêu hay người tình nữa. Nhiều "cụ" lúc trẻ yêu toàn chân dài đến nách, đến khi luống tuổi lại rước về một "lu nước biết đi", hình thức trung bình, tính nết giản dị, kiệm lời mà luôn ân cần chỉn chu chăm sóc chồng con, giỏi vén vun tổ ấm. Người đời nhủ thầm "số thằng này hẩm rồi, tự dưng ăn phải bùa mê thuốc lú con ý", có biết đâu cái lu nước biết đi trông đơn giản ấy nhưng lại hội tụ khá đầy đủ tiêu chí của một người vợ thông thường. Và rồi họ sống hạnh phúc hơn ối cặp được coi là "trai tài gái sắc" thuở ban đầu.

Nếu hỏi giai già sợ nhất điều gì ở người bạn gái (bạn đời) tương lai thì chắc đến 99% sẽ chỉ đích danh cái nỗi sợ ấy là "sự đòi hỏi". Nhiều cô rất vô lý, đòi chồng giỏi giang, thành đạt, kiếm được nhiều tiền để cuộc sống gia đình dễ chịu, nhưng lại quàng thêm vô số điều kiện khác, đại loại: phải galant, phải đẹp zai, phải chiều chuộng phụ nữ, phải tối tối ăn cơm ở nhà với vợ, hay là phải ở bên em mọi lúc mọi nơi ... bla ... bla ...Nhiều thứ "phải" quá, nhiều điều kiện quá. Vật lộn với cuộc mưu sinh đã mệt mỏi rồi, tự thấy bản thân không thể đáp ứng đủ các yêu cầu bạn gái đưa ra nên gặp case này chắc chắn "cụ" sẽ rút lui nhanh, mạnh, chính xác và thậm chí không kèn không trống. Để dành đất cho mấy chú chim chíp có thừa tuổi xuân và sự nhiệt tình máu lửa có sân khấu trổ tài "anh hứa".

Thế nên bạn nào tự tin rằng mình là phụ nữ hiện đại, mình "biết mọi thứ", ..abc ... abc ... khi bạn yêu giai trẻ thì chả nói làm gì, thoải mái thể hiện và yêu sách đi, nhưng một khi bạn muốn "nuốt" giai già thì bạn nên nghiêm túc lại xem mình đã "biết điều" hay chưa. Giai già chẳng cần gì ngoài 2 chữ này đâu. Phụ nữ biết điều thì luôn luôn thấy đủ, họ thấy chồng kiếm tiền tốt, mang lại cho gia đình nền tảng kinh tế vững chãi thì họ ngầm hiểu và chấp nhận chuyện anh ta sẽ đi sớm về muộn, hay chí ít cũng là vất vả, bận rộn hơn người. Và họ chấp nhận điều ấy, thậm chí càng thương chồng hơn, giúp chồng quán xuyến gia đình tốt hơn. Phụ nữ biết điều thì thấy chồng lỡ có quên sinh nhật mình, quên ngày cưới có lẽ họ cũng chỉ thoáng buồn 1 chút rồi thôi, chứ không lăn ra hờn dỗi cả nửa tháng rồi chì chiết, đay nghiến hay lên net kể tội chồng như thể loại vô tâm, bạc ác nhất thế gian. Họ hiểu: đàn ông thường lãng đãng như vậy, nhất là những ông busy tối ngày, có khi ngày giỗ bố đẻ của chồng mà vợ không nhắc có khi cũng ... quên mất luôn chứ đừng nói chuyện khác. Đại loại như vậy !

Chị em hẳn cho là những người vợ không biết đòi hỏi như vậy sẽ thường thiệt thòi phỏng ạ. Chưa chắc đâu, người vợ "biết điều" ấy họ tuy là chẳng đòi hỏi chồng mình mấy nhưng cái họ nhận được từ chồng lại nhiều hơn hẳn những người hay mè nheo, vòi vĩnh khác. Không tin cứ kiểm chứng thực tế cuộc sống qua những người bạn biết, tôi tin bạn sẽ có câu trả lời xác đáng. Đàn ông 3x khi yêu và trong cuộc sống vợ chồng sau này thường không khác biệt cho lắm, đại khái lúc yêu bạn nhận thấy họ "phũ" như thế nào thì sau khi cưới sẽ y chang như thế . Khác hẳn với giai trẻ, lúc yêu bạn thấy họ đúng là chàng hoàng tử trong cổ tích, nhưng sau khi cưới rồi đa phần sẽ ngã ngửa với sự thay đổi đến chóng mặt của cái người mình gọi là chồng. Sao vậy nhỉ? Có lẽ "giai cụ" thì già rồi, đương nhiên, mà đã già thì cần quái gì make up, mất thời gian mà cũng có đẹp đẽ gì hơn đâu, nên cứ "mặt mộc" mà đến với nàng thôi.

Có phải duyên nhau thì thắm lại
Đừng xanh như lá bạc như vôi

---

Em thấy mọi câu bác viết đều chuẩn đấy ạ, đàn ông 3x vốn đã khó yêu thương và khó biểu lộ tình yêu với gái trẻ rồi, trong lòng đàn ông 3x thành đạt còn rất sợ vớ phải một nàng đào mỏ, thích ăn mà ko thích làm, ko có sở thik riêng, thú vui riêng và quan trọng là ko có chí hướng riêng cho bản thân mà cứ muốn bám dính vào ngy hay chồng với tuyên ngôn - "anh là tất cả của cải của em!". Các bác sợ cái vụ "anh là tất cả" lắm, nên có yêu được người đàn ông 3x thì phải là cô gái có bản sắc riêng và luôn mang đến cho các bác cảm giác an toàn.

Em cũng muốn bổ sung là đàn ông 3x nhìn thì hoành tráng, láng mượt thế thôi chứ thoát xác công sở hay sau thời gian tán tỉnh, tuổi thực của các bác cũng chỉ lên 3 - thick được ăn ngon, thick được cưng chiều, thick nô đùa với vợ trẻ mấy kiểu zồ zồ, có sai mà bắt xin lỗi thì cũng ngân nga lên xuống như bài hát "xin lỗi vợ, từ sau anh ko dám quên nữa" - nói chung rất đáng yêu - rồi lại chứng nào tật ấy. Nên chớ có ra oai với ngy nơi công cộng, trước thiên hạ, chàng là nhất, về nhà, nhất quả đất là mình -như thế tình yêu đẹp mà cuộc sống vui vẻ lắm.

Đi sớm về muộn cũng kệ, hãy nêu cao tiêu chí "mắt ko nhìn thấy thì tim ko đau" vì tuổi này các bác có chơi cũng chơi chán rồi, và cũng rất biết cách ko để lại hậu quả, vớ phải ông nào có tính trăng hoa thì ko cản được, còn lại cứ lên 1 giáo án, thi thoảng dọa dẫm răn đe có kèm bạo lực - đảm bảo nghĩ vợ là chuyên gia nên ko dám lân la léng phéng. Đàn ông 3x nghe lời bóng gió ko hiểu gì đâu nên thấy em non tơ nào vo ve khả nghi thì túm tóc chồng/ngy chỉ luôn - tôi đang nghi nhỏ này đấy, liệu hồn - tự khắc biết giữ khoảng cách - già rồi nên ý thức cũng cao hơn! Chồng em bây giờ né paparazzi giỏi hơn idols vì sợ "lọt khung hình" với cháu nào đó về được vợ đột nhiên vui vẻ nấu cơm sườn cho ăn rụng hết răng!


---

Mình không có thời gian đọc hết topic. Chỉ đọc trang 1, rồi đọc bài của bạn này và muốn nói một số ý kiến cá nhân.

1. Mình thấy, nam giới mà lập gia đình trước 28 tuổi là sớm. Với mình, tuổi của nam giới để lập gia đình phù hợp nhất là 29-35 tuổi. Với tuổi này, họ đã tương đối (nhấn mạnh là tương đối) trưởng thành, có những trải nghiệm cần thiết để "bảo vệ" cho một gia đình be bé.

2. Mình chi thấy các anh từ 30 trở lên mới thú vị. Họ biết cách ứng xử. Và mình cũng chưa từng thích anh nào... dưới 30 cả.

Còn các anh cần gì?

Theo mình.

- Cần nhất đó là hai người có thể chia sẻ hai nửa cuộc đời được với nhau. Không phải tất tần tật mọi thứ nhưng phải hiểu về anh ấy để chia sẻ được.
- Một người có thể hướng và chăm lo, cùng nhau xây dựng một gia đình nhỏ.
- Phù hợp với gia đình anh (cũng nằm trong điều có thể chia sẻ)

Mình thấy đàn ông 30+ tuổi vẫn cực kỳ lãng mạn, ấm áp... vì họ biết cách cư xử trong cả tình yêu lẫn cuộc sống.

---

Trời ơi, ngoài việc em thấy anh ta tỏ vẻ cô độc thì em còn cảm anh ấy ở đức tính nào ko??? Đây ko phải phim HQ mà nữ chính chết nam chính ở vẻ lạnh lùng cô đơn bất cần em nhé.

Nếu anh ấy có cv tốt, bản lĩnh & biết wan tâm ng khác thì em hãy làm bạn vs ngta trc nhé. Mấy ng này phải mưa dầm thấm lâu chứ ko có đánh nhanh thắng nhanh đc đâu. Em phải tiếp cận anh này vs tư tưởng: "Em thix tính cách của anh, muốn hiểu thêm về cv/chuyên môn của anh" chứ ko phải là "Anh ơi hãy xác định tc của anh cho em đi. Ko iu trả dép em về" là họ chạy luôn đấy  Nhiều em gái non tơ cứ gặp zai là bắt khẳng định tc.

Tin chị đi, em càng tự nhiên (ko để địch biết mục đích, hehe) thì em càng có cơ hội. Vì nếu họ nghĩ em ko có "ý đồ" thì họ sẽ mở lòng vs em hơn, ko phải lúc đó em dễ "hạ gục" họ sao?

---




May 18, 2014

Chuyện chàng ế(P2)

Người ta có thể có vợ sau 5-7 ngày làm quen. Nhưng để có một người vợ thật sự để làm bạn đời là việc không dễ. Các chàng trai muốn có hạnh phúc dài lâu, cần lưu ý một số vấn đề sau.

- Dù bạn ba mươi hay ba nhăm tuổi, rất muốn có vợ, nhưng đừng cố tận dụng mọi lúc, mọi nơi để tìm vợ. Người xưa dạy "ăn tuỳ nơi, chơi tuỳ chốn". Nay chúng ta có thể bổ sung "kiếm vợ tuỳ chỗ".

Nhà ga, bến tàu, quán karaoke, vũ trường, quán rượu không phải là những chốn tìm vợ. Tất nhiên, cũng có trường hợp gặp nhau gặp nhau trên chuyến đò ngang, quen, yêu nhau rồi thành vợ, thành chồng. Nhưng đó là trường hợp "ăn may", hiếm gặp, mà người ta phải giải thích bằng "cái duyên cái số".

Nếu vì cô đơn mà tối tối bạn xách xe chạy lòng vòng phố xá, hy vọng gặp được "người trong mộng" thì chẳng khác nào một người suốt ngày đi bộ ngoài đường, vừa đi vừa cúi mặt xuống đất, hy vọng nhặt được tiền.

Đừng ngại khi bạn bè, người thân mai mối, giới thiệu cho bạn. Những người quan tấm đến bạn, đã định giới thiệu cho ai đó người ta cũng đã "duyệt sơ sơ" rồi. Không ai có ý giới thiệu người xấu cho bạn. Tất nhiên bạn mới là người quyết định cuối cùng.

- Dù có muộn màng, dù bị thúc ép từ phía gia đình cũng đừng vì thế mà đầu tư tâm sức vào mọi đối tượng quen biết. Phải dũng cảm loại bỏ khỏi danh sách những cô gái khao khát lấy chồng bằng mọi giá. Đó là những cô gái tâm sự rằng bạn bè của cô ấy có nơi có chốn cả, còn cô ấy cũng từ lâu mong gặp được ai đó chấp nhận cưới ngay.

Bạn cũng đừng mất công với những cô gái chỉ muốn lấy chồng sớm để có hộ khẩu ở thành phố, để dễ xin việc cũng chớ lao vào mấy cô gái đã có những mỗi tình sóng gió hay đang có vài "ông chú nuôi", "anh nuôi" là những người giàu có, tay chơi, dù cô ấy tâm sự rằng "trước đây chỉ là ngộ nhận, bây giờ mới thật sự yêu".

Đặc biệt, nếu "ông chú kết nghĩa" của cô ấy có nhiệt tình vun vào, bạn cũng đừng "giàu trí tưởng tượng". Nếu không, rất có thể bạn là một tay chuyên đổ vỏ cho người ta ăn ốc rồi. Bạn cũng đừng đa sầu đa cảm mà muốn cứu vớt một cô gái nào đó đang lao vào mối tình với người đàn ông đã có vợ như con thiêu thân. Những cô gái sành điệu về khoản rượu chè, cà phê, những cô gái giao du với đám thanh niên du côn, du đãng cũng nên tránh xa nều bạn muốn tìm một người vợ để sớm ổn định cuộc sống đơn lẻ của mình.

- Bạn đừng cố tìm kiếm một người phụ nữ hoàn hảo. Bạn có thể mơ người vợ của mình vừa xinh đẹp như hoa hậu, lại thông minh, cao ráo sáng sủa, trắng trẻo, ngoan ngoãn nết na, một lòng một dạ chung thuỷ, ăn nói có duyên, hiếu thảo với bố mẹ chồng, không biết ghen... bạn muốn mơ thế nào cũng được, song khi tìm vợ, đừng cố gắng tìm một người có tất cả những đặc điểm mà bạn đã hình dung. Có thể không có cô gái nào như thế, hoặc nếu có thì cũng chưa chắc đến lượt bạn. Phụ nữ cũng là những người bằng xương bằng thịt như bạn. Hơn nữa, bạn cần một người vợ để chung sống chứ không phải cần một vật hoàn hảo để trưng bày triển lãm.

Tìm vợ là một sự thoả hiệp giữa mơ ước và hiện thực, khát khao và lo âu, tình yêu và lý trí. Tết này bạn chưa có vợ để cùng nhau đón giao thừa ư? Có sao đâu, đừng nôn nóng, phía trước còn nhiều mùa hè đầy hứa hẹn. Tạo hóa đã sinh ra một người phụ nữ để dành cho bạn. Chắc chắn nửa của bạn ở đâu đó thôi. Chúc bạn may mắn!

Chuyện chàng ế(P1)

Năm mình học lớp một, mình xinh trai nhất lớp. Lúc này đã biết phân loại con trai và con gái. Nhưng khi đó với mình, con gái vẫn là sinh vật rắc rối, thường xuyên khóc nhè và hay nhún chân khi hát tốp ca - ghét!

Năm lên lớp hai, mình xinh trai thứ nhì lớp. Thằng được coi là xinh trai nhất lớp theo mình thì ẻo lả, trắng như cục bột và chỉ có thể từ trường về nhà nếu được bố mẹ đón. Mặc kệ! Mình chẳng quan tâm con gái trong lớp, mình mơ chị Hằng liên đội phó xinh gái nhất trường. Thích nhất là lúc đầu giờ cả trường tập thể dục, chị ý đánh trống. Lúc hát Quốc ca thì chị ý bắt nhịp cho cả trường hát, tay thì kéo cờ. Tóm lại ở trong trường chị ý có địa vị, xinh đẹp, biết hát, lại biết làm việc thành thạo với trống và cờ.

Năm lớp năm. Ngoài mình ra cũng có nhiều thằng xinh trai trong lớp (chúng nó ở đâu chui ra thế nhỉ?). Mình không còn đứng thứ nhì nữa, nhưng cũng chẳng quan trọng. Điều quan trọng là chị Hằng liên đội phó đã chuyển trường. Mình cũng hiểu ra rằng dù chị ý không chuyển trường thì cũng ngoài tầm với. Mình chuyển sang quan tâm đến em Diệp lớp phó phụ trách học tập kiêm quản ca. Diệp cũng có chức sắc, hát cũng hay, lại học cùng lớp với mình. Diệp thích ăn xí muội Thái, nhưng kệ thôi, Diệp thích thì Diệp bảo bố mẹ mua cho!

Năm lớp bảy. Mình bớt xinh trai dần, cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là có vẻ mình chậm lớn hơn các bạn cùng lớp. Tình hình cũng không tệ lắm vì nói chung tầm tuổi này con trai nhỏ người hơn con gái. Diệp có vẻ gắn bó với Hoàng - Chi đội trưởng. Hai đứa học nhóm với nhau suốt ngày, mình thừa biết không phải lúc nào Hoàng đến nhà Diệp cũng chỉ để học nhóm. Nhà mình gần nhà Hoàng, mình sẽ mách bố mẹ nó. Còn Diệp, nếu cần mình có thể nhịn ăn sáng mua xí muội Thái cho Diệp gặm chơi!

Năm lớp chín. Mình còi nhất lớp, cũng không biết mình xinh trai đứng thứ mấy trong lớp vì đã lâu không thấy ai khen. Khỏi cần khen luôn! Hai năm nay Diệp và Hoàng đi học bằng một xe đạp. Bố mẹ Hoàng quản lý con kiểu gì thế không biết? Ứ quan tâm luôn! Thực ra yêu cán bộ lớp có gì hay ho nhỉ? Em Hiền Anh cũng xinh đấy chứ, lại hay cho mình mượn bút. Mấy lần nghỉ ốm toàn em ý chép bài cho, còn mang vở qua tận nhà.

Ba năm cấp ba. Mình vẫn còi như thế thôi (không còi hơn đâu nhá!), nhan sắc có vẻ tệ hơn vì mầm tình tua tủa trên mặt. Hiền Anh không thi cùng trường với mình. Năm cuối cấp chia tay chỉ đề nghị mình ghi vài dòng trong lưu bút. Con gái cấp ba dữ quá, toàn kết bạn với con trai ở ngoài trường. Mấy thằng mặt già như rễ cây, chạy xe hai kỳ đến cổng trường đón bạn gái nẹt pô ầm ĩ. Bụt chùa nhà không thiêng mà! Bây giờ mình chỉ mơ có Hiền Anh để đi học cùng, mình có bao nhiêu chuyện để kể nhá, mà cũng thích nghe Hiền Anh kể chuyện nữa cơ.

Đại học. Nhan sắc của mình bị thời gian, khí hậu nóng ẩm nhiệt đới gió mùa ở VN và sự thờ ơ của nữ giới tàn phá không nương tay. Có thằng bạn thân mô tả: “Mặt mày nhìn kỹ lộ rõ cả đầu lâu”. Bây giờ mà có bạn gái thân thì tốt quá! Chẳng cần xinh đâu, tính tình hiền hậu là được, quan trọng là chịu kết bạn với mình. Sớm hôm đi về lẻ bóng buồn quá ai ơi. Nhanh lên không ra trường mất rồi!

Ra trường. Đi làm chỗ này chỗ nọ, chẳng có đồng nghiệp nữ nào thèm liếc. Soi gương thấy mình giống cái điện thoại đời cổ, vỏ xước phím lô, sóng chập chờn pin một vạch, thi thoảng lại sụt nguồn. Nói thế nhưng vẫn thèm có bạn gái, xinh thì không dám mơ rồi, ngay cả hiền hậu cũng không cần nốt. Cứ là con gái, mình mẩy tóc tai tứ chi đủ cả là phải lòng ngay.

Đến giờ, mình đã quên hẳn thói quen soi gương mỗi buổi sáng. Việt Nam có hai nhân vật xấu xí nhất trong lịch sử văn học là Trương Chi và Sọ Dừa, hai vị này nhất định sẽ bớt mặc cảm nếu sống cùng thời với mình. Hy vọng có bạn gái hơi bị mong manh, giống như xem đá bóng, đội nhà bị dẫn trước 3 trái không gỡ, hiện giờ là phút bù giờ thứ 4 của hiệp 2. Thằng bạn thân (lại một thằng bạn thân) góp ý chân tình: “Mày hiện giờ không còn quyền đặt tiêu chuẩn bạn gái đâu. Cứ là con gái, trời mưa biết chạy vào nhà là được!”

Ừ nhỉ, tao cũng có cần gì cao xa đâu, trời mưa biết chạy vào nhà là được. Ví dụ trời mưa không vào nhà mà cứ đứng giữa sân ngửa mặt lên cười tao cũng ok, tao sẽ ra sân đứng cạnh cô ấy, 2 đứa nắm tay nhau... cười.